Từ Cậu Bé Bán Măng Đến Người Đứng Trước Hàng Ngàn Người: Bài Học Tôi Học Được Khi Tay Trắng

Tôi sinh năm 1995 ở một vùng quê nghèo tại Quảng Nam, trong một gia đình làm nông. Những đồng tiền đầu tiên trong đời tôi không đến từ một công việc sang trọng nào cả. Chúng đến từ việc bẻ măng đem bán, từ những buổi đi chợ đậu. Đó là tuổi thơ của tôi: lấm lem, vất vả, và sớm hiểu rằng nếu mình không tự xoay, sẽ không có ai xoay giúp.

Hôm nay, tôi đứng trên sân khấu trước hàng ngàn người. Tôi làm chủ, tôi đào tạo, tôi xây dựng. Nhưng tôi viết bài này không phải để khoe quãng đường đó. Tôi viết để nói với bạn một điều tôi tin bằng cả cuộc đời mình: XUẤT PHÁT ĐIỂM KHÔNG QUYẾT ĐỊNH ĐÍCH ĐẾN. Cái quyết định là bạn có chịu bước tiếp khi tay trắng hay không.

Tự lập sớm dạy tôi bài học đầu tiên về tiền

Lên đại học, tôi không có điều kiện để chỉ ngồi học. Tôi đi làm quản lý quán cà phê, bán đồ ăn nhanh, chạy bàn nhà hàng để có tiền trang trải. Từ năm hai, tôi đã tự lập hẳn, không còn ngửa tay xin gia đình. Khi bạn phải tự kiếm từng đồng để tồn tại, bạn học được một thứ mà trường lớp không dạy: GIÁ TRỊ THẬT CỦA ĐỒNG TIỀN VÀ CÁI GIÁ CỦA NÓ.

Bài học đầu tiên đó theo tôi đến tận bây giờ. Tôi không bao giờ coi thường một đồng nào, và cũng không bao giờ sợ phải bắt đầu từ việc nhỏ. Vì tôi đã từng bắt đầu từ thứ nhỏ nhất: một bó măng đem ra chợ.

Những lần thử và sai trên đường kinh doanh

Sau khi ra trường, tôi lao vào kinh doanh, và con đường đó không hề thẳng. Tôi bán mỹ phẩm. Tôi làm Nuskin. Tôi chạy quảng cáo thuê cho các spa. Tôi làm chatbot. Rồi tôi dạy quảng cáo, và cuối cùng đến với đào tạo. Mỗi mảng là một lần tôi học một bộ kỹ năng mới, vấp một kiểu vấp mới, và đứng dậy theo một cách mới.

Nhiều người nhìn vào danh sách đó và thấy sự thiếu kiên định. Tôi nhìn vào đó và thấy một quá trình TÌM RA CHÍNH MÌNH. Mỗi công việc đều dạy tôi một mảnh ghép: bán hàng dạy tôi hiểu con người, quảng cáo dạy tôi hiểu sự chú ý, chatbot dạy tôi hiểu công nghệ, đào tạo dạy tôi nhận ra thứ mình giỏi nhất. Không có quãng đường vòng nào là lãng phí, nếu bạn biết rút ra bài học từ nó.

Điều gì giữ tôi đi tiếp khi mọi thứ chưa rõ ràng

Sẽ là dối trá nếu tôi nói con đường đó dễ. Có những lúc tôi không biết mình đang đi đâu. Có những lần thất bại khiến tôi muốn dừng lại. Nhưng có một niềm tin đã giữ tôi đứng vững, và nó trở thành thông điệp sống của tôi: MỌI THỨ ĐỀU GIẢI QUYẾT ĐƯỢC, ĐƠN GIẢN HÓA ĐƯỢC, LÀM ĐƯỢC, MIỄN LÀ KHÔNG BỎ CUỘC.

Tôi học cách luôn nhìn vào GIẢI PHÁP thay vì dán mắt vào VẤN ĐỀ. Hai người đứng trước cùng một khó khăn: một người hỏi “tại sao chuyện này lại xảy ra với mình”, người kia hỏi “vậy giờ mình làm gì tiếp theo”. Người thứ hai luôn là người đi xa hơn. Tôi chọn làm người thứ hai, mỗi ngày.

Xuất thân nghèo không phải là gánh nặng, nó là tài sản

Có một điều tôi mất khá lâu mới nhận ra: chính cái xuất thân nghèo từng khiến tôi tự ti lại trở thành tài sản lớn nhất của tôi. Vì tôi đã đi lên từ con số không, tôi hiểu được người đang ở con số không. Tôi không nói chuyện thành công bằng giọng của người sinh ra đã có sẵn. Tôi nói bằng giọng của người đã từng không có gì, và đã từng bước đi lên.

Khi tôi đứng lớp đào tạo, học viên không kết nối với tôi vì tôi hoàn hảo. Họ kết nối vì câu chuyện của tôi giống câu chuyện của họ. Sự đồng cảm đó là thứ không tiền nào mua được và không ai sao chép được. Câu chuyện thật của bạn, kể cả phần khó khăn nhất, chính là thương hiệu cá nhân mạnh nhất bạn có.

Mỗi nghề tôi làm đều để lại một mảnh ghép

Khi nhìn lại, tôi thấy không có giai đoạn nào là vô ích, kể cả những giai đoạn tôi từng nghĩ là thất bại. Bán mỹ phẩm dạy tôi cách lắng nghe nỗi lo của khách hàng, vì người ta mua mỹ phẩm không phải mua kem, họ mua sự tự tin. Làm Nuskin dạy tôi về sức mạnh và cả giới hạn của mạng lưới con người. Chạy quảng cáo thuê cho spa dạy tôi rằng sự chú ý của con người là tài nguyên đắt nhất và khó giữ nhất.

Làm chatbot kéo tôi vào thế giới công nghệ, dạy tôi rằng máy móc có thể gánh bớt việc lặp lại để con người tập trung vào việc quan trọng. Và dạy quảng cáo, đứng lớp lần đầu, là khoảnh khắc tôi nhận ra thứ mình giỏi nhất và yêu thích nhất: làm cho người khác hiểu và làm được. Mỗi mảnh ghép rời rạc đó, khi đặt cạnh nhau, vẽ nên đúng con người tôi hôm nay. Đó là lý do tôi luôn nói: đừng sợ đi đường vòng, hãy sợ không học được gì từ con đường mình đi.

Ba bài học cho bất kỳ ai đang bắt đầu từ tay trắng

Bài học 1: Làm việc nhỏ với thái độ của người làm việc lớn

Khi tôi bán măng, khi tôi chạy bàn, tôi không nghĩ “đây chỉ là việc tạm”. Tôi học cách làm tốt nhất việc trước mặt. Thái độ bạn dành cho việc nhỏ hôm nay chính là thái độ bạn sẽ mang theo khi làm việc lớn. Không ai nhảy thẳng lên đỉnh, người ta leo từng bậc, và cách bạn leo bậc đầu tiên quyết định bạn leo được bao xa.

Bài học 2: Học liên tục, tốt nghiệp từng bài học một

Con người vốn nhỏ bé trước một thế giới rộng lớn và đổi thay không ngừng. Cách duy nhất để không bị bỏ lại là học liên tục, coi mỗi trải nghiệm như một lớp học và quyết tâm tốt nghiệp nó trước khi bước sang lớp tiếp theo. Tôi học nhanh không phải vì thông minh hơn người, mà vì tôi không cho phép mình dừng học.

Bài học 3: Tập trung vào thứ bạn kiểm soát được

Có rất nhiều thứ trong đời ta không chọn được: nơi mình sinh ra, hoàn cảnh gia đình, điểm xuất phát. Nhưng có một thứ luôn nằm trong tay ta: GIÁ TRỊ BẢN THÂN ta xây dựng mỗi ngày. Thay vì than thân trách phận về những thứ không đổi được, tôi dồn toàn bộ năng lượng vào việc làm cho mình giỏi hơn, đáng tin hơn, hữu ích hơn. Đó là khoản đầu tư duy nhất chắc chắn sinh lời.

Khi tôi ngừng nhìn vào những thứ mình thiếu và bắt đầu nhìn vào những thứ mình có thể làm tốt hơn từng ngày, mọi thứ đổi khác. Năng lượng của bạn có hạn, và bạn đổ nó vào đâu sẽ quyết định bạn trở thành ai. Người than vãn đổ năng lượng vào quá khứ không đổi được. Người làm chủ đổ năng lượng vào bản thân ở hiện tại, thứ duy nhất họ thật sự nắm trong tay.

Bài học 4: Coi mỗi khó khăn là một bài toán, không phải một bản án

Khi còn nhỏ, mỗi lần gặp chuyện khó, tôi từng nghĩ đó là số phận trừng phạt mình. Lớn lên trong kinh doanh, tôi học cách nhìn khác: mọi khó khăn chỉ là một bài toán đang chờ lời giải. Bài toán thì luôn có cách, chỉ là ta đã tìm đủ kỹ hay chưa. Cách bạn ĐẶT TÊN cho khó khăn quyết định cách bạn phản ứng với nó. Gọi nó là bản án, bạn buông xuôi. Gọi nó là bài toán, bạn xắn tay vào giải.

Thành công với tôi không chỉ là con số

Càng đi, tôi càng hiểu thành công thật sự không nằm ở chỗ kiếm được bao nhiêu, mà ở chỗ bạn trở thành con người như thế nào và giữ được những gì quan trọng. Có những chuyến tôi lái xe đường dài cùng vợ, từ Sài Gòn ra tới Vinh, chỉ hai vợ chồng và con đường. Những chuyến đi đó nhắc tôi rằng kinh doanh là để phục vụ cuộc sống, chứ không phải nuốt trọn cuộc sống.

Người làm chủ rất dễ rơi vào cái bẫy lấy công việc làm tất cả, để rồi một ngày nhìn lại thấy mình đã đánh đổi những thứ không mua lại được. Tôi học cách cân bằng giữa khát vọng kinh doanh và hạnh phúc gia đình, vì tôi tin một người thành công thật sự là người vừa xây được sự nghiệp, vừa giữ được những người mình thương. Tiền có thể kiếm lại, nhưng có những khoảnh khắc trôi qua là mất.

Từ người tự cứu mình đến người muốn tạo ra những người thành công

Khi đã đi qua một quãng đường đủ dài, tôi nhận ra điều thật sự khiến mình hạnh phúc không phải là kiếm thêm tiền cho riêng mình, mà là TRAO LẠI CÔNG THỨC cho người khác. Đó là lý do tôi chọn đào tạo. Sứ mệnh tôi theo đuổi là kiến tạo công thức thành công để tạo ra những người thành công.

Tôi tin rằng nếu một cậu bé bán măng ở Quảng Nam có thể đi tới ngày hôm nay, thì công thức đằng sau hành trình đó có thể chuyển giao được cho người khác. Và nếu tôi chuyển giao được nó cho hàng ngàn người, thì giá trị tôi tạo ra không còn dừng ở một đời người, mà nhân lên thành nhiều cuộc đời.

Kết: Đích đến nằm ở quyết định, không nằm ở xuất phát

Tôi kể câu chuyện này không phải để bạn ngưỡng mộ tôi, mà để bạn nhìn lại chính mình. Nếu bạn đang thấy hoàn cảnh của mình quá khó, điểm xuất phát của mình quá thấp, tôi muốn bạn biết: tôi đã từng ở chỗ thấp hơn bạn nghĩ. Và điều duy nhất tạo nên khác biệt không phải là may mắn, mà là việc tôi không cho phép mình bỏ cuộc.

Bạn không chọn được nơi mình bắt đầu. Nhưng từng ngày, bạn chọn được mình sẽ bước tiếp hay dừng lại. Hãy chọn bước tiếp. Vì xuất thân chỉ viết nên chương đầu, còn bạn mới là người cầm bút viết những chương còn lại của cuộc đời mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *